9 Tháng Mười Hai, 2021

Alan Shearer gửi Van Dijk: Làm thế nào để trở lại mạnh mẽ sau chấn thương dây chằng?

Virgil van Dijk dự kiến sẽ phải mất một thời gian dài hồi phục sau chấn thương dây chằng đầu gối nghiêm trọng gặp phải ở trận hòa 2-2 với Everton hôm thứ 7. Sau cú vào bóng thô bạo của thủ môn Jordan Pickford phía bên kia, trụ cột Liverpool đã phải tập tễnh rời sân ngay phút 11. 
Là người cũng đã từng gặp chấn thương này và từng trở lại một cách mạnh mẽ, Alan Shearer hơn ai hết hiểu về khó khăn mà Van Dijk đang gặp phải. Sau đây là những chia sẻ của huyền thoại Premier League giúp Van Dijk và các cầu thủ khác nếu có gặp trường hợp tương tự có thể xem đây là động lực để tiếp tục sự nghiệp chơi bóng:

Alan Shearer Làm thế nào để trở lại mạnh mẽ sau chấn thương hình ảnh

Một con đường dài, cô đơn và đầy khó khăn đang hiện hữu trước mặt Virgil Van Dijk và sẽ có những thời điểm mà trung vệ của Liverpool cảm thấy rất bế tắc. Thứ trải nghiệm này sẽ giống như việc bạn đi vào một đường hầm mà chẳng có ánh sáng dẫn đường. Bản thân tôi cũng đã từng ở trong tình cảnh tương tự, phải trải qua nhiều ngày, nhiều tuần và nhiều tháng điều trị và phục hồi, xa cách và tách biệt với các đồng đội, chán nản đến cùng cực.


Tôi đã xem trận hòa 2-2 của Liverpool với Everton tại studio của chương trình Match of the Day cùng Ian Wright, và ngay khi Jordan Pickford thực hiện pha tắc bóng ghê rợn đó với Van Dijk, tôi đã phải thốt lên: “Mẹ nó, cậu ta dính chấn thương ACL rồi.” Cách mà đầu gối cậu ấy khụy xuống, cách mà cậu ấy bị “phang” và bật người ra phía sau, sau đó xóc nảy lên trông cực kỳ quen thuộc. Đó cũng chính là điều mà tôi từng phải nếm trải. 
 Trước hết, đây chắc chắn là một đòn đánh chí mạng vào Van Dijk và Liverpool.

Cả hai bên đều sẽ phải hứng chịu những ảnh hưởng tiêu cực vô cùng nặng nề. Cho đến thời điểm này, khắp Premier League đều đang trải qua một mùa giải đầy bất thường trong cả hai khía cạnh ghi bàn và để thủng lưới. Thậm chí Liverpool cũng chẳng thể tránh khỏi sự điên rồ đó, nhưng ngôi sao người Hà Lan không chỉ đơn thuần là trung vệ xuất sắc nhất thế giới, cậu ấy còn là chất keo gắn kết cả đội lại với nhau. Tầm quan trọng của cậu ấy tại The Reds là cực kỳ lớn và họ chắc chắn sẽ rất nhớ mong cậu ấy. 

Tin tốt là với sự phát triển mạnh mẽ trong mọi khía cạnh của thế giới hiện đại ngày nay, Van Dijk hoàn toàn có thể tái xuất sân cỏ với một hình ảnh xuất sắc như ngày nào, nhanh nhẹn, nhạy bén và kỹ năng chuyên môn thượng thừa. Chấn thương ACL (Anterior Cruciate Ligament: Dây chằng chéo trước) đã không còn mang mức độ nguy hiểm một cách khủng khiếp đến sự nghiệp của một cầu thủ như những năm 1980 trở về trước. Tôi đã trở lại với sân cỏ sau chấn thương của mình và ngay lập tức có được 3 mùa giải bùng nổ nhất sự nghiệp cầu thủ.

Tôi vẫn phải “chăm sóc” cái đầu gối của mình bằng những động tác kéo căng và nâng tạ để giữ cho nó chắc khỏe, đặc biệt là vào thời điểm cái lạnh của mùa đông đến, nhưng kể từ sau khi phẫu thuật, tôi đã không bao giờ gặp phải bất kỳ sự cố nào nữa.


Còn tin không vui là bất chấp những tiến bộ, phát triển của thế giới bóng đá trong lĩnh vực điều trị y tế, khoa học thể thao và thể lực, nhưng chúng ta vẫn không có được một con “đường tắt” cho việc tái xuất sân cỏ và thời gian dưỡng thương không hề thay đổi; bạn vẫn sẽ phải đứng ngoài cuộc chơi tối thiểu 6 tháng. Trong khoảng thời gian đó, vấn đề bình phục thể chất vốn đã không hề dễ dàng, vấn đề tinh thần thậm chí còn khó khăn hơn nữa, bởi vì công việc mà bạn được sinh ra để làm, thứ mà bạn đã đặt vào nó rất nhiều sự nỗ lực và hy sinh, đã bị tước đi (mặc dù chỉ là tạm thời). Sự tổn thương nặng nề nhất sẽ xuất hiện bên trong tâm trí bạn.


Tôi đã vượt qua được biến cố đó, và tôi nghĩ rằng kinh nghiệm của bản thân với chấn thương ACL có thể cung cấp một số thông tin chi tiết về những gì Van Dijk sẽ phải trải qua và những thách thức đang chờ đợi chàng trai này, đồng thời trấn an cậu ấy. Nguyên nhân gây nên chấn thương của tôi không phải là một pha tranh chấp, nó xảy ra khi tôi nhảy lên để ngăn cản một cú phá bóng, trong thế một đối một với John Lukic, thủ môn của Leeds United, sau đó tiếp đất một cách vụng về và cảm thấy cái đầu gối của mình vừa kêu lên một tiếng đầy kỳ lạ. 


Hôm ấy là Boxing Day 1992 và Blackburn Rovers, đội bóng của tôi, đang chơi trên sân nhà. Tôi đã lập một cú đúp trong trận đấu đó (tính cả mùa giải là 16 bàn), nhưng “bữa tiệc Giáng Sinh” của tôi đã phải kết thúc sớm. Sau “tín hiệu” mà cái đầu gối phát ra, tôi đã định mặc kệ và tiếp tục thi đấu, nhưng nó đã trở nên rất nhức nhối và cuối cùng là một cơn đau nhói bên dưới xương bánh chè, để rồi vào phút thứ 83, tôi đã phải rời sân. Trường hợp của Van Dijk cũng tương tự như thế. Rõ ràng là cậu ấy đang đau đớn, nhưng vẫn có thể tự mình đi bộ rời khỏi sân. Ban đầu, Adrenaline được bơm căng tràn và sau đó xẹp xuống.

alan shearer

Tôi trở về nhà trong tình trạng nẹp chân và được thông báo vào sáng hôm sau rằng, mình sẽ phải đi kiểm tra chi tiết về mức độ nghiêm trọng của chấn thương. Đầu gối của tôi sưng vù lên và cực kỳ khó chịu, nhưng ngay cả khi nó đã dịu bớt, tôi vẫn nhận thức được rằng tình hình đang rất không ổn. Tôi đã đến gặp một vị chuyên gia ở Blackburn, nhưng ông ấy không chắc 100% đó là một chấn thương ACL, và vì thế, chúng tôi quyết định rằng bởi vì vết sưng và những cơn đau đã không còn dấu hiệu nghiêm trọng, chuyện phẫu thuật sẽ tạm gác lại. Nhưng đó hóa ra lại là một sai lầm.


Tôi đã cố gắng áp dụng những bài tập hỗ trợ đầu gối để tăng cường sức mạnh cho nó, để thuyết phục mình rằng chấn thương không hề nghiêm trọng. Chẳng có ai muốn phải động đến chuyện mổ xẻ cả, vậy nên bạn sẽ tìm kiếm mọi giải pháp thay thế. Trong khoảng thời gian đó, tôi đã dùng đến ibuprofen để giảm đau. Tôi không thật sự chuyên tâm vào việc tập luyện vì cái đầu gối đã chiếm hết tâm trí mất rồi, nhưng tôi đã tham gia một trận đấu ở League Cup, đối đầu với Cambridge United vào ngày 6 tháng 1 và chỉ ở trên sân vỏn vẹn 32 phút. Một đường chuyền hướng đến tôi, tôi đưa chân dẫm lên quả bóng để hãm nó lại, và cái đầu gối đổ sụp xuống.


Tôi đã quay lại gặp vị chuyên gia địa phương kia, thực hiện thêm vài bài kiểm tra để xem xét tình trạng của cái đầu gối, tiếp tục đánh giá thấp mức độ nghiêm trọng và sau đó cho rằng chỉ cần nghỉ ngơi nhiều hơn một chút là ổn. Tôi quay trở lại tập luyện và cố gắng thêm một lần nữa, nhưng vẫn vô tác dụng.


Lần này thì không thể xem nhẹ tình hình được nữa rồi. Tôi đến Cambridge để gặp một bác sĩ phẫu thuật tên là David Dandy và chẩn đoán của ông ấy được đưa ra ngay lập tức: Tôi còn chưa kịp cởi quần ra hết thì ông ấy đã nói, “Chuẩn rồi, cậu đã rách ACL, cậu cần phải phẫu thuật và nghỉ chơi bóng 6 tháng.” Ông ấy thậm chí không cần phải chụp chiếu gì cả. Ông ấy bảo tôi thực hiện một bài tập xoay đầu gối, duỗi và đạp chân ra, thao tác liên tục để quan sát mọi chuyển động của nó. Vậy là đúng rồi, không sai đi đâu được.


Vài ngày sau Mr Dandy mới có thể thực hiện ca phẫu thuật cho tôi, vậy nên, trong khoảng thời gian chờ đợi, Blackburn đã cử một chuyên gia vật lý trị liệu kèm cặp chăm sóc tôi, đồng thời báo tin xấu cho huấn luyện viên trưởng Kenny Dalglish, và sau đó cố gắng giúp tôi có thể hoàn toàn tập trung vào việc dưỡng thương, phục hồi. Vậy là tôi sẽ phải gạt sang một bên chuyện banh bóng cho đến tận mùa giải sau. Vào thời điểm ấy, bạn chỉ muốn buông xuôi tất cả, vì bị những ngày tháng dưỡng thương kéo dài rất lâu làm nản lòng.


Ca phẫu thuật chỉ mới là sự khởi đầu cho các vấn đề của tôi. Đáng lẽ tôi phải nằm viện 2 ngày, nhưng vào buổi sáng hôm sau, tôi đã đòi được “trả tự do” luôn và khi đang chuẩn bị lái xe quay trở về Blackburn, tôi đột nhiên cảm thấy thực sự không khỏe. Các y tá đến xung quanh, sau đó là một bác sĩ, và cuối cùng, ông ấy gọi một bác sĩ chuyên khoa đến, lúc ấy, tôi thầm nghĩ, “Chết mẹ, vụ này căng rồi đây.” Tôi đã bị tụ máu nên họ phải rạch đầu gối và ép chỗ máu đó ra. Kết quả là tôi phải tiếp tục dùng thuốc và nằm viện trong 2 tuần.


Tôi rời bệnh viện với một chiếc nẹp, cảm thấy rất không thoải mái, vẫn phải tiếp tục dùng thuốc giảm đau và chặng đường gian nan bắt đầu từ đó. Bạn sẽ giống như thể đang đi trong một đường hầm dài mà không chút ánh sáng nào. Khi mô tả như vậy, tôi không có ý nói về bệnh trầm cảm, mà chỉ đơn giản là bạn sẽ cảm thấy cực kỳ, cực kỳ bực bội! Thật sự rất kinh khủng khi phải “nếm” qua thứ trải nghiệm đột nhiên bị tách biệt khỏi tập thể mà bạn là một thành viên, và không được làm công việc mà bạn đã rèn luyện cật lực hàng ngày để làm.


Đó là lý do vì sao hiện tại, các chuyên gia vật lý trị liệu đang kiếm được rất nhiều tiền. Mạng lưới hỗ trợ tại các câu lạc bộ hiện nay vô cùng hoành tráng, cực kỳ chú trọng vào khoa học thể thao và sức khỏe tinh thần, nhưng các chuyên gia vật lý trị liệu luôn là những người làm việc hàng ngày với bạn. Vài người sẽ chẳng khác gì một chỗ dựa tinh thần cho bạn cả.

Đúng vậy, nhiệm vụ chính của họ là những công việc thuộc chuyên môn, nhưng họ cũng đóng vai trò rất quan trọng trong việc giúp cho tâm trí của các cầu thủ thư giãn và đạt trạng thái tích cực, kết hợp nhiều bài tập phục hồi để giúp khoảng thời gian này không trở nên đơn điệu. Ngoài ra, bạn còn “trút giận” lên họ và xả hơi nữa. 


Những khoảnh khắc đau đớn sẽ xảy đến khi bạn nhìn đám anh em hăng hái tập luyện, còn mình thì phải mắc kẹt với đống máy móc trong phòng điều trị, làm những việc mà dù không thích cũng chẳng tránh né được. Bạn muốn được thi đấu, muốn được là một phần của đội, nhưng cả hai việc đó vào thời điểm này đều là bất khả thi. Duy trì tập trung vào chuyện hồi phục là rất khó, bởi vì bạn sẽ cảm thấy sự tiến triển đang diễn ra quá chậm. Bạn cần phải đặt ra những mục tiêu cho bản thân mình: Đi bộ mà không cần bất kỳ sự trợ giúp nào, trở lại với sân cỏ, làm những việc như đá vào một quả bóng tưởng tượng, sau đó là thực hiện các động tác xoay người.

Chúng sẽ tạo ra cho bạn những sự khích lệ đáng kể. 
Trong giai đoạn đầu, bạn phải mất vài tháng trời để có thể được phép thật sự sút một quả bóng. Các bài tập phục hồi sẽ bao gồm bơi lội, tập tạ, xây dựng cơ bắp, giãn cơ gân kheo, giữ thăng bằng bằng cách đứng trên một chân rồi sau đó đến chân còn lại. Quá trình hồi phục sẽ đòi hỏi sự kỷ luật còn khắt khe hơn cả khi bạn đang thi đấu. Bạn sẽ phải quan tâm chế độ ăn của mình hơn bởi vì lúc đó bạn đã chẳng còn có được những màn bung sức mà lịch trình 2 trận đấu mỗi tuần mang đến và đốt cháy hàng nghìn calo.


Hồi còn nhỏ, tôi nhớ là mình đã đọc được những câu chuyện về việc Bill Shankly – kiến trúc sư của sự thành công tại Liverpool – hoàn toàn phớt lờ các cầu thủ gặp chấn thương của mình bởi vì họ không có ích gì với ông ấy cả. Có lẽ đó là một công cụ tạo động lực. Các câu lạc bộ ngày nay đang chăm lo cho những cầu thủ của họ tốt hơn rất nhiều so với trước đây, nhưng vẫn có một khoảng cách nhất định giữa đội một và phần còn lại. Khi ở chung một tập thể, một đội ngũ, bạn cùng họ bước vào những trận đấu và các buổi tập, cũng như chia sẻ những câu chuyện và kinh nghiệm với nhau.


Bạn có thể đi xe đến sân tập cùng các cầu thủ đó, ăn uống với họ, đi chơi đêm với họ, kết huynh đệ và là đồng đội của nhau, nhưng khi dính chấn thương, bạn sẽ phải làm mọi thứ một mình. Vào những thời điểm có tâm trạng tốt, bạn sẽ chỉ cảm thấy ghen tỵ. Còn khi tâm trạng xấu, bạn cảm thấy bản thân thật vô dụng và cảm giác tội lỗi vì không thể giúp ích được gì cho mọi người sẽ bao trùm lấy tâm trí bạn, mặc dù điều đó hoàn toàn chẳng phải là lỗi của bạn. Tôi chắc chắn rằng cảm giác bản thân đang bị cô lập trong tình huống đó là một chuyện hết sức tự nhiên của con người.


Tại Blackburn, trong khoảng thời gian dưỡng thương, tôi đã đi xem mọi trận đấu diễn ra trên sân nhà và thỉnh thoảng cũng tham dự những trận đấu trên sân khách nữa, chỉ để có cảm giác mình vẫn đang là một phần của đội, từ đó suy nghĩ tích cực hơn. Cũng trong những tháng ngày ấy, sẽ có một mối bận tâm luôn lởn vởn trong tâm trí bạn: Liệu rằng bạn có còn là một cầu thủ như trước đây sau khi tái xuất sân cỏ hay không?  Liệu mình có còn nhanh như trước đây? Liệu mình có còn thực hiện được những tình huống tắc bóng mạnh mẽ, máu lửa như trước? Liệu mình có còn bật nhảy được như trước? Sẽ luôn luôn có những câu hỏi kiểu vậy ám ảnh trong đầu bạn.


Sáu đến tám tuần sau ca đại phẫu, tôi đã phải thực hiện một lần phẫu thuật khác, nó đã được lên kế hoạch từ trước. Tôi có 4 chiếc đinh ghim ở đầu gối và hai chiếc là tạm thời nên phải được tháo ra, nhưng không hề để lại ảnh hưởng xấu nào cả. Tôi cảm thấy cứ như mình đã có được một cái đầu gối mới, cơ thể tràn đầy sức sống, và chuyện tôi sẽ phải thực hiện một chương trình tập luyện đặc biệt hàng ngày cho đến hết sự nghiệp chẳng hề mang đến cảm giác khó chịu nào. 


Khi tái xuất sân cỏ, tôi đã vô cùng mong mỏi những trận đấu trọn vẹn, nhưng điều đó chẳng thể diễn ra ngay lập tức. Tôi đã tham gia đợt tập huấn trước mùa giải vào mùa hè năm 1993, thi đấu khoảng 30 phút trong vài trận đấu và chắc chắn rằng mình đã hoàn toàn sẵn sàng. Tôi đã tập luyện rất “ngon lành” trong cả tuần, nhưng Kenny vẫn cực kỳ cẩn trọng, chỉ cho tôi chơi khoảng 10-15 phút trong các trận đấu. 


Tôi đã đập cửa văn phòng của ông ấy và chất vấn, “Đến khi nào thì ông mới xài tôi đây? Tôi muốn được đá chính.” Pha lập công đầu tiên của tôi sau khi tái xuất sân cỏ là bàn thắng vào lưới Newcastle United, đội bóng mà tôi yêu, tại St James vào tháng 8. Tôi đã thực hiện một pha chạy nước rút thoát xuống phía sau hàng thủ đối phương (may quá, tốc độ của tôi vẫn còn nguyên), sau đó dứt điểm sắc bén (tuyệt vời, khả năng dứt điểm của tôi không hề biến mất!), và đó là một khoảnh khắc vô cùng hạnh phúc, vì tôi biết rằng mọi thứ đang dần trở nên “ngon lành” như trước. Sự hưng phấn đến tột cùng ấy đã khiến cho những ngày tháng đơn độc tập luyện với các chuyên gia vật lý trị liệu đều trở nên cực kỳ xứng đáng. 


Tôi đã không đá chính một trận nào cho đến cuối tháng 9, nhưng vẫn cảm thấy tuyệt vời và cái đầu gối đã hoàn toàn khỏe lại. Nếu sự chần chừ của Kenny từng khiến tôi khó chịu, thì sau này, khi suy ngẫm lại, tôi hiểu rằng đó là điều tốt nhất mà ông ấy có thể làm. Kenny đã phân tích cẩn thận và lên kế hoạch với trường hợp của tôi từ trước. Ông ấy nhận thức được rằng sự trở lại của tôi không thể diễn ra một cách vội vã.

Alan Shearer Làm thế nào để trở lại mạnh mẽ sau chấn thương hình ảnh

Lời khuyên tốt nhất mà tôi có thể trao cho Van Dijk là hãy thật tỉnh táo trong khoảng thời gian này, để chấp nhận nó và kiên nhẫn với bản thân mình. Tôi chắc chắn cậu ấy sẽ làm được điều đó. Cậu ấy vốn đã rất nổi tiếng với hình ảnh của một con người đầy tích cực và một vận động viên chuyên nghiệp kiệt xuất, đồng thời sẽ nhận được sự cổ vũ của tất cả mọi người tại Liverpool. Cậu ấy sẽ phải trải qua vài ba tháng khó khăn, nhưng ánh sáng sẽ xuất hiện trong “đường hầm” và cậu ấy sẽ quay lại được với nơi mà mình muốn. 
 Chúc cậu may mắn. 

=>> Tư vấn ngoài lề: Loa karaoke | Cục đẩy công suất | Dàn karaoke