6 Tháng Bảy, 2020

Paolo Maldini: Người đàn ông hoàn hảo

Sẽ không có một bữa tiệc chia tay rầm rộ hay một buổi lễ quá khoa trương và hoành tráng trước công chúng. Đó không phải là phong cách của Paolo Maldini. Trận đấu cuối cùng của hậu vệ kiệt xuất người Italia tại Thánh đường San Siro được đánh dấu bằng việc đi bộ hết một vòng quanh sân bóng này lần cuối và vẫy tay chào tạm biệt các “tín đồ” của anh.

Mười lăm tháng trước đó, sau khi trận hòa với Parma đã đánh dấu cột mốc trận đấu thứ 1000 trong sự nghiệp thi đấu chuyên nghiệp của Maldini, anh đã được các phóng viên hỏi về những cảm nhận của mình về thành tựu này: “Những con số sẽ được lịch sử lưu giữ – thật tệ khi chúng tôi đã không giành được 3 điểm.” Đó mới chính là người đàn ông mang tên Paolo Maldini.

Danh tiếng, theo quan niệm của Maldini, không được hình thành bởi những gì mà chúng ta nghĩ về bản thân, mà là bởi những gì người khác nghĩ về chúng ta. Quan điểm đó đã trở nên rõ ràng và chính xác hơn bao giờ hết trong ngày diễn ra trận Derby della Madonnina cuối cùng của Maldini, khi các cổ động viên Internazionale đã giương cao một tấm banner để vinh danh đối thủ vĩ đại của họ, với dòng chữ: “Per 20 anni nostro rivale, ma nella vita sempre leale” – có nghĩa là: “20 năm là kẻ thù của chúng tôi, nhưng với tư cách là một quý ông có lòng thủy chung son sắt”.

“Ở góc nhìn của một con người, tôi nghĩ đó là một trong những khoảnh khắc đáng tự hào nhất mà tôi từng trải qua.” Anh tâm sự.

Maldini có thể là một người không thích sự ồn ào, khoa trương, nhưng chắc chắn là anh xứng đáng với từng sự vinh danh, tôn kính mà mình nhận được cả trước và sau khi nghỉ hưu. “Tuổi nghề” của anh là một thứ mà ít ai có thể sánh bằng, dành trọn 25 năm sự nghiệp tại Serie A – trong duy nhất màu áo A.C Milan, trước khi chính thức từ giã nghiệp cầu thủ ở tuổi … 41. Không một cầu thủ nào ra sân tại Serie A nhiều hơn Maldini, và cũng chỉ có Giuseppe Furino là giành được nhiều Scudetto hơn anh – trong màu áo của một câu lạc bộ duy nhất – tại Serie A.

Maldini là cầu thủ lớn tuổi nhất từng ghi bàn trong một trận chung kết UEFA Champions League, và đã chơi đến 161 trận cho Milan tại đấu trường châu Âu. Trước khi Liverpool đăng quang tại Champions League vào năm ngoái, thì đã tồn tại một con số thống kê rất thú vị: Chỉ có 2 câu lạc bộ giành được nhiều chức vô địch châu Âu hơn Maldini, và một trong hai đội đó chính là Milan của anh.

Gắn bó với một câu lạc bộ bất kỳ nào trong suốt một phần tư thế kỷ vốn đã được xem là một thành tựu đáng nể rồi, nhưng để làm được điều đó tại một câu lạc bộ hàng đầu sẽ còn đòi hỏi nhiều hơn cả những tiêu chuẩn thông thường. Dù cho sự trung thành của một cầu thủ đối với một câu lạc bộ là một điều rất đáng ngưỡng mộ, những nó lại rất hiếm khi được đáp lại. Khi một cầu thủ đã sa sút phong độ xuống dưới các tiêu chuẩn mà câu lạc bộ của anh ta yêu cầu, anh ta sẽ phải thu dọn hành lý ra đi. Chỉ có những kẻ mạnh mẽ nhất mới có thể sống sót, bất kể thành tích trong quá khứ của bạn có là gì đi chăng nữa. Đó chính là sự vĩ đại của Maldini.

Maldini có thể không phải là cầu thủ phòng ngự thành công nhất mọi thời đại, nhưng anh chắc chắn là người hoàn hảo nhất và rõ ràng là có sức hấp dẫn nhất. Xuất phát điểm là một cầu thủ chạy cánh và sau đó là một hậu vệ phải, anh đã được chuyển sang đá ở vị trí hậu vệ trái sau khi Milan xác định tư tưởng rằng “Mauro Tassotti không phải để bán.” Sau đó, với việc tốc độ của anh bị suy giảm khi đã bước sang tuổi 30 và vị trí hậu vệ cánh ngày càng có những sự đòi hỏi khắt khe hơn, Maldini đã được chuyển vào trung tâm hàng phòng ngự để đảm nhận vai trò trung vệ. Vậy là trong suốt 25 năm, một đội bóng đã có thể được hưởng lợi từ anh ở cả hai vị trí.

AC Milan thời cực thịnh: Tuyệt tác của Carlo Ancelotti
<br><br>AC Milan thời cực thịnh: Tuyệt tác của Carlo Ancelotti

Với sự đa năng và toàn diện của mình, Maldini sở hữu tất cả những phẩm chất, năng lực mà bất kì một vị huấn luyện viên nào cũng thèm muốn. Thuở ban đầu, anh nổi tiếng với những pha tăng tốc, dâng cao tấn công từ vị trí hậu vệ cánh trái và khả năng tắc bóng, sau đó, khi chuyển vào thi đấu ở trung tâm hàng phòng ngự, anh lại cho thấy khả năng đọc trận đấu xuất sắc đến vô đối. Ray Wilkins, người đã từng sát cánh cùng Maldini tại Milan, đã từng nhận xét rằng, Maldini hoàn toàn có thể chơi ở vị trí tiền đạo trung tâm và đạt được thành công trong vai trò này.

Andrea Pirlo đã từng gọi Maldini là một “cỗ máy”. Nhưng cách so sánh này có vẻ không chính xác cho lắm. Đúng là Maldini không khác gì một cỗ máy ở sự hoàn hảo, không bao giờ mắc sai lầm của mình, nhưng trên đời làm gì tồn tại cỗ máy nào có thể “sexy” như anh. Đôi mắt sắc sảo màu xanh lục, mái tóc dài và làn da rám nắng, người đàn ông này như mang trên người ánh hào quang, khí chất của Adonis, đến mức mà Amy Lawrence của The Guardian đã từng nhận xét rằng “Thật khó để biết được liệu đàn ông hay phụ nữ ở Italy yêu anh ấy nhiều hơn.”

Tuy nhiên, cái nét tao nhã, thanh lịch bên ngoài không hề áp đảo hay che lấp đi sự cứng rắn và máu lửa trong con người của Maldini, nhưng khía cạnh quan trọng nhất thể hiện những phẩm chất đó lại không hề được sử dụng như một món vũ khí chủ chốt, mà chỉ là một công cụ để anh cản bước và dằn mặt đối phương. “Nếu tôi phải xoạc bóng, thì có nghĩa là tôi đã mắc phải một sai lầm,” chính là câu nhận định nổi tiếng của anh sau khi được chuyển vào đá ở vị trí trung vệ, đến cả Sir Alex Ferguson cũng đã từng rất khâm phục phong cách thi đấu của Maldini trong hai lượt trận của cuộc đối đầu giữa Milan và Bayern Munich tại vòng bán kết Champions League, khi anh không một lần nào phải tung người xoạc bóng.

“Trong thế hệ cầu thủ hiện tại, Lionel Messi là chàng trai xuất sắc nhất,” Ferguson nhận xét. “Zinedine Zindane cũng là một tài năng kiệt xuất, thế nhưng, không một chút nghi ngờ nào, Paolo Maldini mới là cầu thủ mà tôi yêu thích nhất. Cậu ấy có những bước chạy thật tuyệt vời, tinh thần thi đấu bền bỉ và dẻo dai đến không tưởng. Dù không phải là cầu thủ xuất sắc nhất thế giới về mặt kỹ thuật, nhưng cậu ấy có ảnh hưởng rất lớn đến tất cả các thế hệ cầu thủ Milan trong quãng thời gian hoàng kim của mình tại đây.” Nhà cầm quân người Scotland cũng đã từng thử và thất bại trong việc chiêu mộ Maldini về với Manchester United.

“Tôi đã từng cố gắng chiêu mộ cậu ấy. Nhưng khi gặp Cesare Maldini, ông ấy khá cứng rắn và những gì tôi nhận lại chỉ là một cái lắc đầu. Ông ấy nói rằng ‘Ông nội tôi là người Milan, cha tôi cũng thế, tôi cũng thế và giờ đây con tôi cũng phải cống hiến cho Milan. Paolo là một Rossonero từ tận trong máu. Linh hồn của nó thuộc về Milan. Ông nên quên cái ý nghĩ chiêu mộ nó đi.’”

Với những tài năng, phẩm chất được cả thế giới thừa nhận, ngưỡng mộ, không có gì bất ngờ khi đi kèm theo đó là những sự tôn vinh về mặt cá nhân của Maldini. Anh là hậu vệ đầu tiên từng được đề cử cho giải thưởng “Cầu thủ xuất sắc nhất năm” vào năm 1995, và hai lần lọt vào top 3 của danh hiệu Ballon D’Or. Anh cũng lập kỷ lục về việc đã góp mặt trong 5 đội hình khác nhau của đội tuyển Italia tại các giải đấu lớn (Euro ‘88, ‘96 và 2000, World Cup ‘90 và ‘94). Một trong những sự tiếc nuối lớn nhất trong sự nghiệp của Maldini chính là việc anh chưa bao giờ được nếm trải vinh quang trong màu áo đội tuyển quốc gia, với những khoảnh khắc đau đớn nhất là hai trận chung kết của năm 1994 và 2000.

Nếu bạn muốn tạo dựng bản thân mình thành một hậu vệ tuyệt đỉnh, thì việc có Cesare Maldini là bố sẽ là một sự khởi đầu vô cùng hoàn hảo. Bản thân Maldini Sr. vốn cũng là một hậu vệ kiệt xuất và là một tuyển thủ quốc gia Italia, ông đã được rèn giũa, huấn luyện bởi Catenaccio ở giai đoạn từ 1954 đến 1966 trong màu áo Milan. Trong khi đó, Maldini Jr. đã gia nhập Rossoneri vào năm 10 tuổi và được đưa lên đội 1 khi chỉ mới … 16 tuổi. Mọi sự lăng mạ, gièm pha cho rằng anh đã được ưu ái, được hưởng lợi nhờ cái gốc “con ông cháu cha” đã hoàn toàn bị đập tan khi người Milano được chứng kiến anh thi đấu.

“Cậu ấy còn rất trẻ, vì vậy tôi đã cố gắng đưa ra cho cậu ấy một vài lời khuyên,” Franco Baresi hồi tưởng về những ngày tháng đầu tiên của cậu bé Paolo ở đội 1 Milan. “Nhưng cậu ấy không hề cần đến chúng, bởi vì cậu ấy vốn đã là một cầu thủ vô cùng tuyệt vời. Chúng tôi đã sát cánh bên nhau trong suốt 15 năm. Chúng tôi đọc thấu được từng suy nghĩ của nhau; di chuyển, hành động như thể chúng tôi là cùng một người vậy. Cậu ấy có thể thi đấu trong mọi vai trò ở hàng phòng ngự – thật phi thường. Được sát cánh bên cậu ấy là một niềm vui không gì sánh bằng, và cũng là một sự vinh hạnh lớn.”

Baresi và Maldini

Với bốn cái tên Paolo Maldini, Franco Baresi, Alessandro Costacurta, và Mauro Tassotti, A.C Milan đã sở hữu một trong những hàng phòng ngự xuất sắc nhất lịch sử thế giới bóng đá, giành 5 chức vô địch quốc gia và 3 cúp châu Âu chỉ trong 9 mùa giải. Nếu bạn muốn tổ chức một hàng phòng ngự để đối đầu với một đội bóng đến từ một hành tinh khác, thì bốn người đàn ông khoác áo đỏ-đen kia chính là bộ tứ vệ hoàn hảo nhất mà bạn có thể tìm ra được trên Trái Đất.

Tuy nhiên, những di sản và tầm ảnh hưởng của Maldini thậm chí còn vượt xa cả việc là một mảnh ghép quan trọng trong bộ tứ vệ tuyệt đỉnh dưới thời Arrigio Sacchi và Fabio Capello. Cùng với Baresi, anh còn là một chiếc cầu nối giữa Milan cũ và Milan của thời đại mới, gánh vác cả câu lạc bộ trên lưng và tiến đến tương lai. Sự nghiệp lâu dài của Maldini đã chứng kiến anh giành chức vô địch châu Âu trong ba thập kỷ khác nhau và cách nhau 18 năm, chính vì vậy, anh không chỉ là trụ cột, là thủ lĩnh của một, mà là nhiều, đội hình vĩ đại. Trong mùa giải đầu tiên của Maldini tại Serie A, anh sát cánh bên cạnh Giuliano Terraneo, và trong mùa giải cuối cùng, anh thi đấu cạnh cậu nhóc Matteo Darmian. Nên nhớ, Terraneo và Darmian sinh ra cách nhau 36 năm.

Khả năng thích nghi và tỏa sáng của Maldini trong mỗi kỷ nguyên mới, dưới thời mỗi vị huấn luyện viên mới, và với mỗi người đồng đội mới, chính là những phẩm chất đã thể hiện rõ tính biểu tượng của anh. Anh đóng vai trò là trụ cột của Milan và cả “bóng đá Italia thời hiện đại”.

“Maldini là một biểu tượng của Milan,” Gianni Rivera vĩ đại nhận định. “Cậu ấy như một sợi chỉ nối liền giữa các kỷ nguyên, và đại diện cho cả sự cổ kính lẫn hiện đại.”

Trong cuốn tự truyện mang tên “Penso Quidi Gioco” (Tôi tư duy, là tôi chơi bóng) của mình, Pirlo đã từng ca ngợi người đội trưởng của anh như sau: “Về mặt kỹ thuật, Ronaldo ‘xịn’ là cầu thủ giỏi nhất mà tôi từng thi đấu cùng, nhưng xét một cách toàn diện thì Maldini mới là người vĩ đại nhất. Từ ngày tôi mới đến Milan cho đến khi anh ấy 40 tuổi, niềm đam mê chơi bóng của Maldini không có gì thay đổi và anh ấy luôn giữ mình trong một trạng thái hoàn hảo về cả thể chất lẫn tinh thần. Maldini là hình mẫu của tôi, và đam mê của anh ấy là một chiếc kim chỉ nam cho tôi không chỉ đến hết sự nghiệp mà còn hết cả cuộc đời. Anh ấy đã dạy tôi tất cả, không chỉ là về cách đánh giá tình huống và ra quyết định trên sân bóng: Lúc nào nên giận dữ, lúc nào nên tha thứ, lúc nào nên mở miệng, lúc nào nên im lặng. Tất cả. Và Costacurta nữa, tôi luôn nhìn vào hai người bọn họ như là chuẩn mực cho tất cả mọi thứ. Nên đi đôi giày nào? Tôi hỏi Costacurta. Cái cà vạt nào đẹp hơn? Tôi hỏi Maldini. Đâu là vị trí tốt nhất của tôi trên sân bóng? Phải cư xử thế nào trên bàn ăn? Tôi hỏi cả Maldini và Costacurta.”

Nếu tuổi nghề và sự tài năng đã xây dựng nên những di sản và tầm ảnh hưởng của Maldini, thì chính cách ứng xử đầy chuẩn mực trong mọi tình huống của anh đã củng cố vững chắc chúng. Anh chỉ bị đuổi khỏi sân duy nhất một lần trong suốt sự nghiệp (trong một trận giao hữu), và vẫn cho thấy được sự minh triết của mình kể cả khi phải chịu đựng những thất bại khó nuốt nhất. Vào năm 2008, Maldini đã trở thành cầu thủ thứ 24 được trao tặng huân chương “Order of Merit”, danh hiệu cao quý nhất được FIFA trao tặng cho những người có các đóng góp phi thường cho sự thành công và phát triển của môn thể thao vua. Như Tommaso Pellizzari, một nhà văn người Italia, (và cũng là một fan hâm mộ của Inter Milan) đã viết như sau: “Trong suốt 20 năm, anh ấy chưa bao giờ làm bất cứ điều gì tệ hại hay xấu xa cả.”

“Thất bại là một phần của bóng đá, do đó, bạn phải biết chấp nhận nó,” Maldini giải thích về sự điềm tĩnh đến đáng nể của mình trong những nghịch cảnh. “Tôi tin rằng, với tư cách là một vận động viên thể thao, thất bại là một chuyện rất bình thường. Người có tinh thần thể thao phải biết cách chấp nhận thất bại. Chỉ có từ đó bạn mới có thể khởi hành để đến được với một chiến thắng mới trong tương lai. Nhiệm vụ của bạn là phải cố gắng để không phải nếm mùi thất bại, bởi vì chúng ta thi đấu trong thế giới thể thao chuyên nghiệp là để giành chiến thắng, nhưng thất bại luôn là một phần của thể thao. Điều này cũng có thể áp dụng để nói về cuộc sống.”

Những cầu thủ phòng ngự vĩ đại luôn rất dễ bị người đời lãng quên, đặc biệt là những người không thi đấu dựa vào phong cách hổ báo, chém đinh chặt sắt. Những tình huống phòng ngự xuất sắc của họ luôn dễ bị lãng quên hơn là những bàn thắng của các tiền đạo vĩ đại, những đường chuyền của các tiền vệ xuất chúng, những pha đi bóng của các cầu thủ chạy cánh tuyệt đỉnh, và những pha cứu thua của các thủ môn kiệt xuất. Rất khó để có thể nhận thấy được những tình huống phòng ngự đẳng cấp cao, và do đó, việc nhớ đến chúng lại càng khó hơn. Tuy nhiên, phong cách thi đấu và sự thanh lịch, quý phái của Maldini đã đảm bảo rằng anh sẽ không bao giờ bị quên lãng, trong khi sự khiêm tốn và tử tế của anh đã khẳng định chắc chắn rằng, anh sẽ mãi mãi là “trái tim” của một đội bóng vĩ đại, một biểu tượng bất tử của Milan và cả Italia.

Những câu chữ cuối cùng sẽ thuộc về David Beckham, và câu trả lời của anh khi được hỏi về lý do vì sao anh lại chọn đến thi đấu cho Milan trong một cuộc phỏng vấn.

“Điều tuyệt vời nhất trong toàn bộ khoảng thời gian của tôi tại đội bóng này chính là được sát cánh bên cạnh Paolo Maldini,” anh nói. “Anh ấy là một cầu thủ vĩ đại, một người đội trưởng vĩ đại và một người đàn ông tuyệt vời.”

Nguồn: Trên Đường Pitch