30 Tháng Mười Một, 2020

Phỏng vấn: Cristian Zaccardo và khoảnh khắc lên đỉnh thế giới cùng Azzurri

Mới đây trang 90min đã có một buổi nói chuyện với cựu danh thủ người Ý Cristian Zaccardo. Tại buổi phỏng vấn này, anh đã chia sẻ về những kỉ niệm khó quên trong quá khức và kế hoạch cho tương lai sắp tới của anh.

90min:Xin chào Cristian, rất hân hạnh với sự có mặt của anh trong cuộc phỏng vấn này. Xem nào, thời gian qua anh đã vượt qua tình trạng cách ly như thế nào? Kinh nghiệm trên giúp anh rút ra bài học như thế nào?


Cristian Zaccardo : “Tôi đã học thiền định vì phải cách ly ở vùng Marche, quê nhà vợ tôi từ ngày 26 tháng 2, bạn biết đấy, tôi đã gặp sự cố với đường truyền wifi không ổn định và mạng điện thoại thì cũng không tốt lắm. Nhưng may mắn tôi cũng đã khắc phục được những sự cố về mặt kỹ thuật trên.

Tôi đã vượt qua giai đoạn buồn tẻ vừa qua bằng cách tự nâng cấp bản thân mình. Tôi xem các trận đấu ở lứa trẻ, có thể hơi lạc lõng và khó bắt nhịp lại vì đã lâu lắm rồi, từ trận đấu sự kiện với Totti và các huyền thoại khác, tôi mới quay trở lại thế giới bóng đá. Được nhận chứng chỉ về huấn luyện cũng như giám đốc thể thao của UEFA giúp tôi có sức mạnh trở lại với đường đua.

Tôi thực sự yêu thích làm việc trong ngành công nghiệp này, thứ mà tôi thuộc về. Làm việc với một giám đốc thể thao cũng là một sự lựa chọn không tồi. Tôi luôn mong muốn tìm kiếm được những tài năng để tiếp thị cả ở Italia và nước ngoài.

Vì vậy, tôi luôn tự cập nhật nghiệp vụ. Mới sáng nay là buổi học với Mister Viscidi, điều phối viên của đội tuyển quốc gia. Ở đây ông ấy giải thích cho tôi và một số huấn luyện viên khác về chiến thuật trong tấn công, vô cùng thú vị và lôi cuốn. Ngay cả khi điều đó thiên về chuyên môn huấn luyện hơn thì tôi cũng vẫn muốn trau dồi kiến thức. Điều đó không ảnh hưởng gì lắm. Do đó, tôi lắng nghe kỹ càng cùng với các đồng môn trong một buổi phát trực tuyến và để xem tương lai ai đó có thể cho tôi một cơ hội để bắt đầu lại.”


90min : Kinh nghiệm chắc chắn là thứ anh không thiếu. Điều khiến tôi ấn tượng nhất về câu chuyện của anh, đó là sau tất cả khối chiến tích đồ sộ: 381 trận đấu tại Serie A, Bundesliga, ngày 9 tháng 7 năm 2006 không thể quên và còn nhiều điều khác, cuối cùng, sau quãng thời gian ở Vicenza, anh đã lập một tài khoản trên Linkedin và quay trở lại với bóng đá. Theo anh thì nền tảng độc lập này có tiềm năng phát triển trong tương lai không?


Cristian Zaccardo  : “Tôi hy vọng như vậy, bởi suy cho cùng đó vẫn là một hệ thống còn chưa cởi mở và được nhiều người đón nhận. Những nhà quản lý và đại diện thì luôn xuất hiện nhan nhản. Trong sự nghiệp tôi đã thay đổi và làm việc với nhiều người đại diện khác nhau.

Tôi cho rằng khi một cầu thủ hiểu được cơ chế của ngành, đạt đến độ chín và đầy đủ bản lĩnh thì người đại diện là không cần thiết, trừ khi anh ta đã có sẵn rồi. Sau nhiều năm chinh chiến ở Serie A và năm cuối ở Carpi, nơi tôi đã có một mùa giải tuyệt vời (chỉ thiếu mất một điểm để trụ lại hạng đấu cao nhất), được ra sân thi đấu rất nhiều, tôi biết khao khát của mình là được chơi bóng tại Serie A.

Sau chuyến phiêu lưu cùng Carpi, tôi đã thuê một luật sư, vì tôi nghĩ rằng một mình thì không thể giải quyết được. Những người đại diện luôn có mặt để giải quyết khúc mắc của bạn.

Nếu bạn là Zaniolo hoặc Tonali thì cũng không nhất thiết lắm. Hơi đen đủi một chút là tôi chỉ nhận được một lời đề nghị vào ngày cuối cùng của kỳ chuyển nhượng, đó là Vicenza từ Serie B, và tôi đã chấp nhận cơ hội đó. Lần đầu phải thi đấu tại Serie B, tôi đã tự vấn bản thân mình và suy nghĩ về cách làm việc cùng với người đại diện.

Năm tiếp theo là một năm không may mắn với cả tôi và câu lạc bộ. Tôi cảm giác như bị bỏ rơi vậy. Quyết định chấm dứt hợp đồng với Vicenza được đưa ra nhanh chóng. Vậy là tôi quyết định đi một mình, sử dụng nền tảng này (Linkedin). Linkedin vẫn được mọi người sử dụng cho công việc, nhưng cá nhân thì lúc đầu tôi thấy nó giống một trò chơi hơn, sau đó dòng trạng thái lan truyền một cách chóng mặt và cả thế giới nhanh chóng biết về nó.

Nền tảng này không được sử dụng nhiều trong thế giới bóng đá vì còn đó những ánh mặt nghi ngại, nó quá mới mẻ. Tuy nhiên, tôi đã có nhiều mối quan hệ mới, nhận được nhiều lời đề xuất từ các giải đấu mà thậm chí tôi không biết là có tồn tại.

Xem nào, nhẩm tính lại là hơn 200 lời đề nghị, 197 có thể là giả nhưng tôi dám đảm bảo 3 là thật. Tôi muốn có những trải nghiệm ở ngoài lãnh thổ Italia, nền tảng này cho phép tôi thỏa thích làm điều đó. Trong mọi trường hợp, quan hệ luôn là điều tốt. Hiện tại, khi muốn trở lại thế giới túc cầu, tôi có thể những sợi dây liên kết. Chủ tịch của đội Tre Fiori (Malta) đã mời tôi về thi đấu thông qua Linkedin.

Vì vậy mạng xã hội phải được sử dụng đúng cách mới đem lại hiệu quả. Tôi đã tạo ra chút xôn xao cho dư luận nhưng tôi cảm thấy muốn làm điều này. Tôi vẫn sử dụng Linkedin để giữ liên lạc với các giám đốc thể thao nước ngoài. Đặc biệt vào thời điểm dịch bệnh như thế này, đó là cách để phân tích hồ sơ cầu thủ mà không cần phải gặp mặt trực tiếp. Tận dụng, tiết kiệm thời gian để tìm kiếm địa chỉ liên hệ của tất cả các đội. Chỉ một cú nhấp chuột và tất cả hiện ra trước mắt trong vài giây. Đó chính là nước đi mới cho tương lai, tối ưu hóa tất cả các lĩnh vực của ngành công nghiệp bóng đá.”


90min :Tôi hy vọng trong tương lai chúng ta có thể tận dụng nền tảng này vì nó đem lại nhiều cơ hội và giá trị. Đôi khi, anh có cảm giác rằng các sân vận động đang xuống cấp, đồng nghĩa với việc Serie A đang tụt hậu so với phần còn lại châu Âu? Giai đoạn anh phát triển sự nghiệp vào năm 2001, khi đó bảy chị em đang thống trị toàn cõi lục địa già. Bologna mà anh từng thi đấu kiêu hãnh với cặp đôi Signori và Cruz, anh có thể thấy sự thay đổi rõ rệt trong những năm qua không? Nói theo một cách khác, chúng ta bắt đầu với Serie A, một trong những giải đấu cạnh tranh bậc nhất thế giới. Và rồi đùng một cái anh kết thúc tại Carpi với những nhà vô địch “tháo chạy” vì các câu lạc bộ không đủ khả năng chi trả tiền hợp đồng.


Cristian Zaccardo  : “Điều đó là đúng, anh đã phân tích một cách rất chuẩn mực. Khi tôi bước vào sân khấu lớn, bất kỳ đội nào ở Serie A đều có khả năng vô địch. Nhớ lại những năm tháng đó, lực lượng của họ thật hùng hậu. Brescia sở hữu Guardiola, Baggio và Toni còn ở Bologna họ sở hữu cặp đôi ăn ý Cruz và Signori.

Để được gọi lên tuyển quốc gia hoặc gia nhập một đội bóng lớn, bạn phải chơi ít nhất 100 trận ở Serie A, với phong độ ổn định. Hiện tại thì dễ thở hơn, nếu bạn chơi tốt trong 10 trận gì đấy, bạn cũng đã có thể lọt vào mắt xanh của một đội bóng cao cấp và nhận triệu tập lên đội tuyển quốc gia. Tôi cũng đã phải trải qua thời gian học việc khó khăn để có mức thu nhập đáng mơ ước. Tôi phải nói rằng ở Italia, tài năng đã, đang và sẽ luôn ở đó.

Chúng tôi đã ngồi lại sau World Cup 2006, nghĩ rằng giông bão từ Calciopoli cũng không thể quật ngã được. Toàn bộ hệ thống bóng đá đã rơi vào khủng hoảng một chút, vì vậy chúng tôi phải bắt đầu làm lại. Trước năm 2006, khi bạn thi đấu với các đội châu Âu, bạn sẽ dễ dàng giành chiến thắng, chúng tôi vẫn vững vàng ở tất cả các giải đấu với trình độ vượt trội. Ví dụ, tôi đến Đức vào năm 2008, tại Wolfburg, tôi chưa từng tập về chiến thuật và mảng miếng, ở đó thua kém xa so với giải vô địch Italia.

Nhưng đến hiện tại nếu bạn đến Đức, tất cả các đội theo quan điểm chiến thuật đều sẽ cập nhật như Italia. Ngoài ra khi đó điều kiện còn thiếu thốn nên họ chưa thể gặt hái được thành công ngay lập tức. Tuy nhiên tại thời điểm này, những quốc gia khác đã biết kết hợp những ưu điểm vốn có cùng thể hình tốt và một tinh thần luôn khát khao cống hiến khiến cho đội quân Thiên Thanh gặp khó khăn ở đấu trường châu Âu. Chúng tôi đã tụt dốc đến đoạn mà bị Thụy Điển đá bay ở vòng loại World Cup, trong khi 10 năm về trước, điều đó khó có thể trong tưởng tượng được.”

Cristian Zaccardo

90min: Quay trở lại nước Đức nhé, trải nghiệm của anh ở đây khiến tôi tò mò. Felix Magath ấy? Bởi vì nhiều người nói ông ấy là huấn luyện viên khắt khe nhất trên quan điểm về mặt thể chất. Hôm qua, trong một cuộc trò chuyện với đồng nghiệp ở tòa soạn nói tiếng Đức, được biết hôm nay tôi sẽ phỏng vấn anh, anh ấy muốn anh kể thêm về “Qủa bóng y tế Magath”. Thực sự đó là thứ gì vậy?


Cristian Zaccardo : “Nước Đức là một thứ gì đó thật tuyệt vời và khó lòng nói lên thành lời. Lần thi đấu đầu tiên cho một câu lạc bộ nước ngoài và sau đó, may mắn thay, chúng tôi giành chức vô địch một cách ngoạn mục. Tôi đã mắc sai lầm và hơi tự cao đôi chút, rằng xuất phát điểm của tôi là Italia và tôi là nhà vô địch thế giới. Mà khi bạn trải qua thực tế với những hệ thống khác nhau, chính tôi mới là người cần phải thay đổi bản thân để thích nghi với chúng chứ không phải điều ngược lại. Magath là huấn luyện viên, xuyên suốt sự nghiệp quần đùi áo số, buộc tôi phải làm việc chăm chỉ hơn bất kỳ ai.

Có ba buổi huấn luyện một ngày và như bạn anh đã nói đấy, sự thật là những quả bóng y tế (bóng chuyên dụng để tập cơ bắp, đốt cháy calo và đặc biệt rất nặng) đã được sử dụng vô số và trước mỗi buổi tập, bạn phải làm dấu thánh giá cầu xin đấng tối cao có đủ sức để trụ đến cuối.

Tôi đã phải chịu đựng những bài tập mà tôi chưa từng trải qua, không tập luyện về mặt chiến thuật là mấy. Ngày nào Magath cũng nhắc đi nhắc lại tôi là kẻ yếu đuối và bắt tôi phải rèn luyện sức mạnh một cách điên cuồng. Từ không hiểu nhau nên dễ xảy ra đối đầu giữa hai người, tuy nhiên ông ấy là người có quyền, là sếp nên tôi đã phải tự thích nghi, phải tự thay đổi. Magath khiến chúng tôi hiểu được sự sùng bái về rèn luyện thể chất trong phương pháp của ông.

Vào giáng sinh, chúng tôi ngụp tận thứ 9 trên bảng xếp hạng, mà giai đoạn lượt về là màn lột xác với 10 chiến thắng liên tiếp và đoạt chức vô địch. Mỗi đợt tập huấn chẳng khác gì một cuộc chiến, cuộc chiến cam go giữa những đồng đội với nhau. Tôi nghĩ điều này cũng là thường lệ tại bóng đá Anh, trong khi ở Italia, khi tập luyện, chúng tôi thường có xu hướng không cống hiến hết sức mình.

Đó là một năm tuyệt hảo ngay cả khi phong độ của tôi không ổn định, nhưng trong đội có những cá nhân siêu hạng như Barzagli và Dzeko. Trở lại cái chúng ta đã thảo luận trước đó đôi chút. Italia đang dần lấy lại vị thế vốn có, với sự xuất hiện của Cristiano Ronaldo, họ đang trở lại trên con đường của nhà vô địch. Năm nay khởi đầu rất tốt đẹp, các cầu thủ đã chiến đấu hết mình cho đến khi đại dịch khủng khiếp này bùng phát, trở thành vật cản lớn cho toàn nền bóng đá.”


90min: Anh luôn cho rằng Dzeko là “vô đối” trong số các tiền đạo tại Đức. Với kinh nghiệm là người thi đấu ở tuyến dưới, được chung chiến tuyến và đối đầu với không ít cây săn bàn tầm cỡ như Signori và Cruz ở Bologna; Amauri ở đỉnh cao phong độ và sau đó là “tài năng chớm nở” Cavani tại Palermo v.v. Điều đó có ý nghĩa quan trọng như thế nào và nếu phải chọn một trong số những cái tên sừng sỏ này, thì cái tên nào khiến anh ấn tượng nhất.


Cristian Zaccardo  : “Chà chà, tiền đạo mạnh nhất mà tôi từng được chứng kiến là Dzeko: một mẫu tiền đạo toàn diện, anh ấy đáp ứng đủ mọi yêu cầu. Sau đấy, khi bạn được tập luyện và thi đấu với một cầu thủ, bạn sẽ nhận ra tiềm năng của anh ấy dễ dàng hơn là theo dõi trên truyền hình.

Dzeko có thể lực, kỹ thuật, sự bùng nổ, chơi đầu ngon lành, ghi nhiều bàn mỗi trận và thực tế cũng cho thấy anh ấy đã có những năm tháng ngoạn mục trong sự nghiệp với Manchester City. Phải nói rằng dù đã chơi cùng với nhiều tiền đạo khác, kể cả tại World Cup, nơi mỗi người sẽ có những đặc điểm riêng biệt, nhưng theo tôi hoàn thiện nhất trong tất cả vẫn là Dzeko.”

Tottenham quan tam Dzeko

90min : Dzeko là tiền đạo hoàn hảo nhất trong đội bóng của anh, nhưng ai là đối thủ khiến anh phải lo ngay ngáy vào cuối tuần khi đối đầu?


Cristian Zaccardo  : “Có lẽ là Ibrahimovic, tôi hay phải kèm anh ấy. Anh ấy cao tới 1 mét 95 và thể chất thì như một con quái thú vậy. Khi bạn đến gần, ánh mắt đầy dọa dẫm sẽ được giương lên để khiến đối thủ run sợ. Ngoài ra Ibra sở hữu khả năng sút bóng đầy kỹ thuật nên rất nguy hiểm. Sau đó, nếu tôi nới lỏng một chút không gian trong những tình huống một đối một, khi cái chân anh ấy có thể tiếp xúc với trái bóng thì coi như là đi đời rồi.”


90min: Chúng ta đã đề cập nhiều về nước Đức và tôi nghĩ rằng đó là vùng đất mang lại sự may mắn, trong mọi trường hợp, anh đã ở đó vào năm 2004 với đội U21, 2006 cùng đội tuyển quốc gia và như chúng ta đều biết, anh đã vô địch thế giới. Trong những khoảnh khắc mà tôi nêu ra dưới đây: Thứ nhất mang tính cá nhân, đó là khi huấn luyện viên Lippi yêu cầu anh “Cristian, cậu sẽ thi đấu trước Ghana”, thứ hai là khi anh bước đến Dortmund vào ngày mùng 4 tháng 7 và được chứng kiến sân vận động phủ một màu trắng xóa, và cuối cùng sau bàn thắng của Grosso trong trận bán kết vào lưới Đức, anh có như tôi, nghĩ rằng chúng ta sẽ vô địch? Khoảng khắc nào khiến anh bồi hồi và ghi nhớ nhất?


Cristian Zaccardo  : “ Khi tôi còn trẻ, sự trưởng thành về bóng đá vẫn trong quá trình phát triển, tâm lý chưa vững vàng, do đó tôi đã gặp rất nhiều căng thẳng. Là World Cup và bạn thi đấu vì màu cờ sắc áo của tổ quốc, điều đó thật chẳng dễ dàng gì. Trong những thời điểm đó, bạn sẽ nghĩ: tại sao mình lại có mặt ở đây nhỉ? Ai đã khiến mình làm điều đó? Mình có thể ở nhà mà? Lượng adrenaline tăng vọt cũng khiến căng thẳng gia tăng. Điều đó đã là kinh khủng với những cầu thủ kinh nghiệm, huống hồ là lính mới như tôi. Tuy nhiên, trận đầu tiên, khi trọng tài nổi hồi còi bắt đầu, tôi đã chơi đầy bình tĩnh và suy nghĩ xử lý tình huống khá ổn, chúng tôi cũng giành chiến thắng nên tôi cảm thấy nhẹ nhàng.

Rồi không may ở lượt thứ hai đụng độ Hoa Kỳ, tôi đã kém may mắn và phản lưới nhà, xét về mặt tâm lý thì nó chẳng khác nào một cú knock out trời giáng vào sự tự tin yếu ớt của tôi.

Sau đó, Lippi quyết định xếp Zambrotta đã hậu vệ phải và bên cánh trái là Grosso. Một trận đấu khác mà tôi sợ phải xách vali về nước là trận gặp Australia, nhưng rồi mọi chuyện cũng suôn sẻ. Sau đó, đúng như anh nói, khi chúng tôi giành chiến thắng ngoạn mục trước Đức, ngay lập tức toàn đội hiểu rằng cơ hội vô địch World Cup đang nằm trong tầm tay. Khi chúng tôi bước vào sân, cảm giác rùng mình ớn lạnh xuất hiện khi được chứng kiến từng đợt sóng người trên khán đài tràn ra. Thời khắc hiệp phụ thứ hai, khi chúng tôi đã ghi được hai siêu phẩm tuyệt đẹp đó, tất cả đều nghĩ về chức vô địch.

Trước trận chung kết, tôi tự nhủ với bản thân rằng cuộc đời mình có thể thay đổi nếu chúng tôi giành chiến thắng. Đối đầu với Pháp, họ xứng đáng vượt lên trước, nhưng sau đó chúng tôi đã thắng trên chấm phạt đền.

Tôi có 17 trận cho đội tuyển quốc gia, chưa hề trải qua một thất bại nào dù đá phản lưới nhà (tuy nhiên tôi đã từng ghi bàn ở vòng loại) và giành được chức vô địch thế giới. Có khi về sau bạn kể lại cho con cháu mình rằng những cầu thủ đẳng cấp nhất địa cầu này như Cristiano Ronaldo, Messi, Maldini hay Baggio đã không đủ may mắn để bước lên đỉnh thế giới. Nhờ đội hình tuyệt diệu năm đó mà tôi được vinh quang chiếu rọi, đó là những giờ phút cả đời cũng không quên được.”

Cristian Zaccardo và khoảnh khắc lên đỉnh thế giới cùng Azzurri hình ảnh

Anh nói rằng muốn trở lại thế giới bóng đá trong tương lai, anh đang gặp và nghiên cứu nhiều cầu thủ. Anh cũng có vinh dự và may mắn được làm việc cùng những chiến lược gia hàng đầu thế giới như Lippi hay Allegri. Câu hỏi tôi muốn đặt ra cho anh là: Khi một ai đó muốn sự thay đổi, suy nghĩ vượt ra ngoài lĩnh vực, thì người đó có mang theo những hành trang, cụ thể là những ý tưởng sẽ ảnh hưởng đến anh, hay anh sẽ bắt đầu với những ý tưởng của chính mình và bước tiếp?


Cristian Zaccardo  : “Tôi nghĩ rằng tất cả các huấn luyện viên, từ nổi tiếng nhất đến vô danh nhất, đều để lại cho bạn điều gì đó, điều đó cũng đúng với những đồng đội và những đại diện của tôi. Vì vậy, khi đã có một hành trang vững vàng, với những màu sắc của họ, những nét ảnh hưởng, cộng hưởng với việc sống trong môi trường đó, trong các đội bóng chuyên nghiệp, dù ở Italia, nước ngoài hay bất cứ đâu, tất cả những người này đều mang lại nền tảng kỹ thuật và chuyên môn đáng nể.

Do đó, nếu tôi tình cờ trở thành huấn luyện viên, tôi chắc chắn sẽ khai thác hết những khái niệm và hành vi đúng đắn mà các huấn luyện viên và những nhà quản lý đã truyền lại cho tôi trong suốt sự nghiệp của mình. Tôi may mắn được ở gần Galliani, người theo tôi là nhà quản lý giỏi nhất nước Ý, và những kinh nghiệm của ông là vô giá. Vì vậy, lắng nghe và học hỏi từ người tốt nhất là quyết định vô cùng sáng suốt.”


Trước khi kết thúc, giả lập anh là một huấn luyện viên và phải chọn đội hình ra sân 11 trong một trận cầu quan trọng, anh sẽ lựa chọn ai?
Cristian Zaccardo  : 

“Sơ đồ 4-3-3 nhé: Buffon trấn giữ khung thành, hậu vệ phải Zaccardo, cặp trung vệ sẽ là Barzagli- Nesta, cánh đối diện là Grosso. Ở hàng tiền vệ sẽ là bộ ba Pirlo- De Rossi- Gattuso, trên hàng công sẽ là Roberto Baggio (mặc dù tôi mới chỉ được tập luyện dưới sự kèm cặp của anh khi ở Bologna). Chơi cao nhất sẽ là Totti và Dzeko.”

=>> Tư vấn ngoài lề: Loa jbl go 2 | Loa jbl clip 3 | Loa jbl flip 4